Ngày thứ 35

By

 

More...

CẢM TẠ

By


 

CẢM TẠ

Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn vô tận từ sâu thẳm trái tim mình đến các bạn bè của tôi các anh chị và các bạn của tôi trên trang VNweblogs.com này đã:

- Giúp đỡ chúng tôi về vật chất công sức...

- Đến viếng và chia buồn

- Gửi vòng hoa và phúng điếu.

- Gửi thư gửi điện gọi điện và nhắn tin

- Đưa tiễn

Vợ tôi là




NGUYỄN THỊ BÍCH HẠNH

Qua đời ngày 18-8-2010 (tức 9-7 năm Canh Dần)

Tiếc là không còn lời nào để nói cho trọn lòng biết ơn của tôi của các con cháu tôi.

Xin các bạn các anh chị nhận từ chúng tôi một lời đáp ân tình.


HOÀNG ĐÌNH QUANG

______________

 

More...

Hài hước

By

HÀI HƯỚC

Li-ep Tôn-xtôi

 

Có hai người bạn thân nhau như ruột thịt cùng san ngọt sẻ bùi cũng như đắng cay buồn khổ. Đi đâu làm gì cũng có nhau. Họ hợp nhau về nhiều thứ đặc biệt là tính hài hước.

Một hôm hai người cùng vào rừng. Đang đi chợt một con Cọp to lớn hung dữ xuất hiện. Một người nhanh chân trèo lên một cây cao. Người kia hốt hoảng không kịp leo lên mà lại vấp phải một sợi dây rừng ngã ra đất bất tỉnh.

Con Hổ đi tới chậm chạp ngửi lên thân thể rồi kề mõm dừng lại chỗ tai người bị ngã khá lâu. Một lúc sau thì nó bỏ đi. Dã thú cũng không nỡ ăn thịt người đã "ngã ngựa".

Từ trên cây người bạn kia nhìn thấy hết khi chắc chắn con Cọp bỏ đi đã xa mới tụt xuống lay người bạn. Người bạn tỉnh lại thấy bạn mình đang hiện diện trước mặt mới biết mình còn sống.

Người bạn từ trên cây nheo mắt cười với bạn:

- Tớ thấy con Hổ nó nói thầm vào tai cậu. Nó nói gì thế?

Người bạn cũng mỉm cười đáp lại:

- Nó nói: "Lúc nan nguy bạn hữu chớ bỏ nhau".

More...

MIKI - Truyện ngắn

By

MIKI
TRUYỆN NGẮN


Cả nhà tôi ai cũng cưng Miki!
Miki là con chó đẹp và khôn. Mỗi khi ba tôi ra lệnh cho nó làm một cái gì đó bao giờ Miki cũng lặng lẽ ra chiều suy nghĩ rồi hất nhẹ mớ lông trước trán lòa xòa xuống mắt rồi mới thi hành mệnh lệnh một cách hoàn hảo. Nó biết ba tôi là ông chủ người có quyền lực tối thượng trong căn nhà này. Còn khi tôi bảo nó làm việc gì như đi lượm trái banh chẳng hạn thì nó vui vẻ làm theo ngay nhưng thường không đến nơi đến chốn. Nó hay giỡn mặt tôi!
Ba tôi bảo Miki thuộc giống chó khôn và đẹp vào hàng nhất thế giới. Một ông bạn người nước ngoài là đối tác liên doanh với Tổng công ty do ba tôi làm giám đốc đã cất công  lùng mua mãi tận đâu ấy xa lắm làm quà biếu cho ba. Lúc đầu tôi nghĩ dù sao thì nó cũng chỉ là con chó vì có lần nó đã thượng lên gối của ba mà... tè! Nhưng ít lâu sau cả nhà tôi phải công nhận là nó khôn và chính thức coi nó như thành viên trong gia đình. Ai đi về cũng hỏi Miki trước nhất và bao giờ cũng nhận được sự niềm nở vô điều kiện của nó!
Gia đình tôi ba mẹ và tôi giờ có thêm Miki là bốn thành viên!
Tôi quên còn một người nữa đó là dì Tám người giúp việc cho chúng tôi. Dì Tám ở dưới quê tôi cũng chẳng biết tỉnh nào. Tôi chỉ thấy dì như cái bóng trong nhà lờ mờ nhưng chỗ nào cũng thấy dì hiện diện. Ngoài công việc lau nhà giặt ủi cơm nước... cho cả nhà dì Tám còn có một nhiệm vụ đặc biệt do ba tôi giao là tắm cho Miki và đến bữa cho nó ăn. Ba nói rằng một người cho Miki ăn thôi để nó khỏi ăn tạp tránh người ta đánh bả. Con chó khôn thiệt đôi khi tôi thấy nó cũng nũng nịu không chịu ăn như là muốn làm khó cho dì Tám. Có lẽ nó cũng biết dì là người ở làm công trong nhà chúng tôi.
Tết dì Tám xin về quê ăn Tết với các con của dì. Ba mẹ tôi lo tiền công và quà cáp cho dì chu đáo rồi dặn dì nhớ lên sớm. Trước khi về dì Tám cúi xuống vuốt mớ lông trắng bốp của Miki rồi mới ra cổng!
Bữa chiều hôm ấy mẹ tôi lấy cơm và thịt cho Miki ăn. Con chó đứng trước đĩa thức ăn rồi nhìn chúng tôi ngờ vực. Nó khẽ rít lên những tiếng nhỏ trong cổ họng rồi lui vào góc phòng không chịu ăn. Mẹ tôi thông báo tin này cho ba tôi ông ngồi váo bàn ăn lắc đầu: chắc nó còn no! Tôi cũng nghĩ thế!
Chiều hôm sau tôi đi học về Miki vẫn nhảy ra quấn lấy chân tôi như thường lệ nhưng đến bữa vẫn không chịu ăn. Ba tôi bảo: kệ nó đói khắc phải ăn! Tôi cũng nghĩ thế!
Hôm sau hôm sau nữa Miki vẫn không chịu ăn mẹ tôi bảo hay nó ốm? Nhưng không nó vẫn niềm nở với mọi người! Đến ngày thứ năm con Miki bắt đầu uể oải nó gầy đi không còn cái vẻ tinh quái nữa. Mẹ tôi phàn nàn với ba:
-Nó nhớ chị Tám! Tại anh biểu để một mình chị Tám cho nó ăn! Giờ thì... chỉ có chị Tám cho nó mới ăn!
Ba tôi bưng đĩa thức ăn cơm trắng và thịt bò xào thơm phức đặt trước mũi Miki. Nó hít hít một lúc tôi thấy nước miếng nó ứa ra. Nhất định nó phải ăn tôi nghĩ trong bụng! Nhưng Miki nằm xuống hết nhìn ba lại nhìn đĩa thức ăn rồi ngoảnh đi chỗ khác! Ba tôi quát lên: Đúng là ngu như chó!
Hôm sau nữa thì chúng tôi cuống lên thật sự. Miki đã nằm bẹp xuống sàn nhà ba tôi dúi đĩa cơm thịt vào miệng nó nhưng con chó dứt khoát lắc đầu thụt lùi. Ba tôi ghé sát vào tai Miki:
-Tao lạy mày chó ơi! Ăn đi lấy một miếng! Mày mà chết thì...
Tôi thấy Miki vẫn nằm im nước dãi và nước mắt nó chảy ra dàn dụa nhìn đĩa cơm nhưng vẫn không ăn. Ba tôi quay sang mẹ:
-Đi rước ngay chị Tám lên!
Nhưng không ai biết nhà dì Tám ở đâu!
Đến ngày thứ mười thì con Miki chết! Ba tôi mẹ tôi và tôi đều buồn lắm!
Hai hôm sau trong lúc ba mẹ tôi đi vắng thì dì Tám lên. Dì có quà cho tôi là một xâu bánh tét nhân dừa. Trong lúc bóc bánh cho tôi ăn dì hỏi:
-Ủa Miki đâu rồi mà không thấy nó ra mừng dì hả em?
Tôi dẫn dì Tám ra góc vườn chỉ vào nấm đất nhỏ nhoi nơi tôi chôn Miki. Dì ngồi xuống bàn tay vỗ nhẹ lên mộ Miki an ủi nó. Tôi kể cho dì nghe những gì đã xảy ra với Miki. Nghe xong dì ngẩng lên nhìn tôi tôi thấy những giọt nước mắt lăn trên má dì vỡ ra!

More...

Nhân dân 2

By

More...