Sign up
KHI CÔ ĐƠN CÙNG CỰC, CON NGƯỜI CÀNG CẦN MỘT MÌNH

"Ăn tranh"

Chung — Viết bởi quangnv @ 12:13

"ĂN TRANH"

Không biết năm nay thế nào mà mình lại thành người mẫu "ăn tranh" thế không biết.
Hôm Rằm tháng Giêng, nhân ngày Hội thơ Nguyên tiêu, mình được vời đi Đồng Nai cùng với Cao Xuân Sơn và Trần Quốc Toàn. Sau buối giao lưu với các cháu học sinh, sinh viên, buổi chiều tà, tại "Hội Thơ', một anh trong BTC mời bọn mình ngồi ở cái ghế đẩu, xoay lưng ra hồ nước, để... làm mẫu cho các hoạ sĩ vẽ ký hoạ.
Mình phải ngồi hết gần nửa giờ để 6 hoạ sĩ vẽ. Sau đó thì không được lấy tranh, để BTC còn chấm giải. Đêm về nhà thì CXS gọi cho biết: Bức vẽ anh được trao giải ... Nhất!
Mấy ngày sau, mình nhận được cái tranh ký hoạ này, nhưng không phải bức được giải. Mà cái tranh được giải nhất ấy đang được lưu giữ tại... Hội Văn học, nghệ thuật Đồng Nai.
Thôi thì cứ đưa cái này lên doạ chơi:

Ký hoạ của Quốc Trọng (Đồng Nai)
(Chì than)

 Còn đây là chân dung của mình qua nét ký hoạ của hoạ sĩ Lương Xuân Đoàn, (Ban Tuyên giáo Trungương) một người bạn mới gặp lại, hôm 15-3-2010.

Ký hoạ của Lương Xuân Đoàn
(Bút bi)

Cú lừa văn chương

Chung — Viết bởi quangnv @ 12:37

Cú lừa văn chương mang tên Phạm Thị Lan

(Là người hay được đọc những bản thảo đưa đến mà đôi khi không biết tác giả là người thế nào, đọc bài báo này tôi cũng thấy ... hãi. HĐQ)

Sự kiện một cô gái gốc Việt 19 tuổi đoạt giải thưởng văn học mới đây tại Czech được báo chí gọi là "hiện tượng đặc biệt". Nhưng rốt cuộc, "hiện tượng" này được xác định chỉ là một cú lừa ngoạn mục mà thôi.Vào đầu tháng 9 vừa qua, báo chí Czech loan tin, Phạm Thị Lan - con gái của một cặp vợ chồng người Việt Nam di cư - đã được nhận giải thưởng Văn học của Câu lạc bộ Sách dành cho các tác phẩm chưa xuất bản. Cô nữ sinh 19 tuổi có tên Czech là Lenka này đã giành chiến thắng với cuốn Ngựa trắng, Rồng vàng viết về sự phân biệt chủng tộc và cuộc sống của cộng đồng người Việt tại Czech.

Kể từ đó, Phạm Thị Lan - Lenka - luôn được ca ngợi như là một cây bút đầy tiềm năng. Hình ảnh một cô gái tóc đen với nụ cười rạng rỡ luôn xuất hiện trên các trang báo. Kể cũng dễ hiểu, bởi trong lịch sử 14 lần trao giải, mới chỉ có 3 lần tác giả đoạt giải là nữ.  (Xem tiếp)

Chúc mừng năm mới

Chung — Viết bởi quangnv @ 01:10

Chuyện vui ở Hưng Yên

Chung — Viết bởi quangnv @ 13:20

CHUYỆN VUI Ở HƯNG YÊN

Hưng Yên, ấn tượng nhất với tôi là cái... lược bí. Lược bí dùng để chải chấy, lược thường là lược thưa. Khi tôi 7 -8 tuổi, đầu tôi có chấy. Bà cô ruột tôi thường lôi tôi ra nắng, lấy lược bí chải chấy cho tôi, vừa chải vừa mắng yêu: Con trai con lứa gì, ngủ với ai mà "đầu chấy, váy rận" thế không biết! Rồi cô bảo: lược này phải mua tận Hưng Yên mới tốt, răng lược được làm bằng cật tre già. (Xem tiếp)

Nhà văn và ông phó cối

Chung — Viết bởi quangnv @ 15:45

NHÀ VĂN VÀ PHÓ CỐI

(Mấy hôm nay, chuyện hội viên hội nhà văn lại rộ lên, vui vẻ và ấm ức. Tôi viết cái này, lúc đầu là để comm vào nhà Hoài Khánh, sau nó hơi bị dài, nên tôi đưa rađây)

Hôm thứ sáu (22-1) tôi đi Hải Phòng, đến làng Vân Tra của anh Lương Thế Phiệt, ngoài anh em blog ra, Đình Kính (chủ tịch Hội nhà văn Hải Phòng, chứ không biết chơi blog), cũng đến chơi và chuyện trò vui vẻ. Trong lúc nói chuyện, có một tình huống thế này, có lẽ nhà văn, hay nhà nào cũng nên để tâm.

Nhạc sĩ Đắc Long sáng tác, đàn và hát rất hay. Khi phát biểu nhận xét về Đình Kính, anh Đắc Long có nói 1 câu thế này:

"Tôi chưa bao giờ coi Đình Kính là nhà văn, dù ông viết bao nhiêu sách gì đi nữa.  (Xem tiếp)

Bi kịch Lê Lựu

Chung — Viết bởi quangnv @ 16:43
BI KỊCH LÊ LỰU
 

Tôi ít có dịp giao lưu bù khú với các nhà văn ở Hà Nội. Chỉ ở tạp chí Văn nghệ quân đội là chơi với dăm bảy người. Chơi thế thôi cũng ít hiểu rõ hoàn cảnh của nhau, ngoài Ngô Vĩnh Bình, Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Khắc Trường, Nguyễn Đức Mậu... Tuy thế gặp ai cũng hồ hởi, thân thiết.

Năm 2000, tôi ra Hà Nội, gặp Lê Lựu, thấy tôi ông bảo: Ở đây, tí nữa đi uống bia nhé.

Thế rồi ông lớn tiếng mắng Trần Đăng Khoa, rằng sao giờ này vẫn chưa đến, bao nhiêu là việc, làm ăn thế à?

Khi Trần Đăng Khoa đến, tôi tưởng ông sẽ làm gì Khoa cơ, nhưng ông lập tức ngọt nhạt ngay: (Xem tiếp)

Có một Thanh Chung thùy mị!

Chung — Viết bởi quangnv @ 22:09

CÓ MỘT THANH CHUNG THÙY MỊ!  

Đọc những bài viết của Thanh Chung trên blog, tôi luôn nghĩ đấy là một người đáo để. Ấy vậy mà lại hóa nhầm.

6 giờ chiều ngày 12-1,  tầu cánh ngầm cập bến Vũng Tàu, Đào Xuân Mai đã đánh xe ra đón chúng tôi: anh Đát, Chung và tôi. Suốt chặng đường thủy hơn một giờ, ngồi cạnh Thanh Chung, tôi thấy chị rất ít nói, khi nào cần lắm, mới nói mấy câu, mà tiếng nói rất khẽ khàng.

Xe đưa chúng tôi đến thẳng nhà hàng Vườn Bàng, nơi có món thịt nướng Nga, ngon hiếm thấy. Tôi chưa được ăn nhiều nơi, nhưng tôi thấy ở đây là ngon nhất, hơn cả những quán có món này trên Sài Gòn.

 (Xem tiếp)

Chúc mừng năm mới

Chung — Viết bởi quangnv @ 08:08

Chúc mừng năm mới

 

Happy New Year
No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It's the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now's the time for us to say...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don't we might as well lay down and die
You and I

Sometimes i see
How the brave new world arrives
And i see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks he'll be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he's astray
Keeps on going anyway...

Happy new year!
Happy new year!

Nguyễn Đức Thiện đã được cấp cứu

Chung — Viết bởi quangnv @ 13:58

 Nguyễn Đức Thiện đã được cấp cứu

Lúc 10:49 sáng nay, khi tôi đang họp chi bộ với Nguyễn Duy, thì Tuấn, một đồng hương Thái Nguyên gọi cho tôi, báo tin: Nguyễn Đức Thiện bị huyết áp rất cao, 10 phút nữa xe cấp cứu sẽ đưa anh đi Chợ Rẫy.

Tôi gọi cho BS Khuê, bạn tôi ở Chợ Rẫy, Khuê cho biết: Nếu chưa tai biến thì không lo lắm. Cấp cứu sẽ hạ huyết áp ngay, nếu kịp. Cứ bình tĩnh. (Xem tiếp)

Thời gian

Chung — Viết bởi quangnv @ 07:30

THỜI GIAN

Đã không ít lần, ta sững sờ: mới đó mà đã 10 năm, 20 năm, và 30 năm!

Mới đó, ta phăm phăm đạp xe đi Mỹ Tho, Gò Công... Đâu cũng đi, xa cũng đi, gần càng hay đi. Thế mà đã 30 năm, giờ xe đạp không đi, xe máy lười đi, ô tô, máy bay cũng ngại đi...

Nhìn lại, thoáng cái đã một năm, Tết vừa xong, giờ lại sắp Tết...  (Xem tiếp)

THẢ ĐỈA BA BA

Chung — Viết bởi quangnv @ 08:54
Trò chơi của học sinh Hải Phingf

THẢ ĐỈA BA BA

 

Quê tôi có một trò chơi của trẻ con, mà tôi đã từng tham gia từ 40-50 năm trước. Đó là trò chơi "Thả đỉa ba ba", với bài hát đồng dao như sau:

Không biết tại cái gì nhỉ?

Chung — Viết bởi quangnv @ 13:37

Hôm 3-12, từ HN về, đến chiều 4-12 lập tức cơn sốt ập đến. Khật khừ, khi nóng khi nguội, kéo dài. Mặc dù nhận được nhiều lời khuyên, thậm chí đe doạ, phải đi khám bác sỹ, nhưng mình tự hứa: sau 7 ngày không khỏi sẽ đi khám. Rồi 10 ngày không khỏi, cũng không đi khám. Máu mũi bắt đầu chảy. Đúng 14 ngày, cũng chưa khỏi, chiều thứ Sáu, 18-12, nhân có Đặng Huy Giang từ HN vào, mình rủ Giang đi Vũng Tàu. (Xem tiếp)

Làng Sơn Cốt của tôi.

Chung — Viết bởi quangnv @ 06:09

 

LÀNG SƠN CỐT CỦA TÔI

Tôi ở Vĩnh Yên lên

Anh trên Sơn Cốt xuống

                            (T.H.)

 

Cái làng Sơn Cốt của tôi

Bé như hạt tấm ông Trời lọt tay

Ông tôi trôi dạt vào đây

Cha và tôi chọn nơi này sinh ra

  (Xem tiếp)

ĐỐI MẶT "TẬP ĐOÀN THÔI MIÊN" Ở MALAYSIA

Chung — Viết bởi quangnv @ 22:08

ĐỐI MẶT "TẬP ĐOÀN THÔI MIÊN" Ở MALAYSIA

 

Chiều ngày 9-11, từ Cao nguyên Genting, chúng tôi trở lại thủ đô Kuala Lumper của Malaysia, đến thẳng Tòa nhà Tháp Đôi, nổi tiếng của đất nước này, cao thứ hai thế giới, 542 mét, được bọc bằng lớp vỏ thép không gỉ (inox) sáng loáng. Dưới chân Tòa nhà này là một Trung tâm mua sắm lớn nhất nước, được kết nối bằng hệ thống siêu thị, 5 tầng, rộng chừng 5 -7000m2, lên xuống bằng thang điện cuốn.

Chúng tôi không đủ sức đi hết các chỗ, chỉ cần đi vòng quanh các cửa hiệu 1 tầng thôi, cũng phải mất chừng 20 phút. (Xem tiếp)

TÔI LÀ "ANH GIÁO NỬA MÙA".

Chung — Viết bởi quangnv @ 13:28

TÔI LÀ "ANH GIÁO NỬA MÙA"


Định bụng không viết gì về ngày này, nhưng rồi lại cứ muốn viết, muốn nói một vài điều, với các bạn thân mến của tôi, biết tôi.

Tôi thích nghề dạy học, vì tôi thích thầy giáo tôi, thầy Hà Thế Mận. Tôi cũng thích cô giáo tôi, cô Hà Thị Thị.

Thầy Mận dạy tôi môn văn, còn cô Thị thì không dạy tôi môn nào, giờ nào, vậy mà tôi thích. Cô trẻ và đẹp, vừa tốt nghiệp trung cấo sư phạm là về trường tôi ngay.  (Xem tiếp)

MỘT BÀI THƠ HAY CỦA CHANH RHUM - LAN PHƯƠNG

Chung — Viết bởi quangnv @ 19:45

 MỘT BÀI THƠ HAY CỦA CHANH RHUM

- LAN PHƯƠNG

 

Tình cờ, đọc trong blog Chanh Rhum của Lan Phương, tôi thấy bài thơ này:

CÒN LẠI

Viên sỏi của sự nghi ngờ

Đã lỡ tay ném xuống mặt hồ

Làm Tình yêu xáo động.

Rồi những giao thoa của sóng

Của hờn ghen sẽ qua

Mặt hồ lại phẳng lặng như xưa

Nhưng rất tiếc

Dưới đáy hồ

Viên sỏi kia còn đó.

(Chanh Rhum)

 (Xem tiếp)

TRUYỆN NGẮN - GẶP GÁI

Chung — Viết bởi quangnv @ 04:19

Sáng nay tôi có bài thi môn triết, cái môn vừa thổ tả nhất trần đời mà cũng là cói môn hút hồn tôi, như... Như cái gì nhỉ? Như nhỏ bán xôi ở dưới cổng chung cư? Hic, hổng phải a nghen, bạn!

Tôi vùng dậy, thoát khỏi cơn mơ nhố nhăng, ngó đồng hồ: chết con rồi, thiếu sáu phút là bảy giờ! Nghĩa là đúng ba-mươi-sáu phút nữa là bà cô đọc đề thi. Vậy mà... chà răng, rửa mẹt, xỏ quần, nịt áo, lấy tập, và... ăn chút gì chớ! Cuộc đời này, dù tôi mới chỉ có mặt được hai mươi năm, nhưng tôi vẫn biết cuộc đời này, rất oái oăm. Cái lúc cần thời gian nhất thì thời gian lại chạy vô cùng nhanh... Bằng ấy công việc, mất sáu phút, kỷ lục thiệt, tôi tự phong cho mình.

 (Xem tiếp)

LẠI "ĐI QUA CON ĐƯỜNG XƯA"

Chung — Viết bởi quangnv @ 05:18
 Đã một một năm qua đi với những niềm vui và những nỗi buồn. Hôm nay lại trở lại với "con đường xưa".
EM ĐI QUA CON ĐƯỜNG XƯA
Thơ Huỳnh Thị Ngọc Yến
Nhạc Hoàng Đình Quang
Ca sĩ Ly Sa.
***
***
 
Bao giờ ta trở lại
Con đường mười năm xưa...

NGHĨ LẠI VỀ PAUTOPXKI - NGHĨ VỀ MỘT CUỘC CHIA TAY

Chung — Viết bởi quangnv @ 15:29

EM ĐÃ ĐẾN RỒI ĐI NHƯ CHIÊM BAO

 

Bài thơ ra đời đã 40 năm, khi ấy nhà thơ còn rất trẻ, ở tuổi 20. Và với âm điệu, ngôn ngữ và sức lay động của nó, bài thơ đến với lớp thanh niên, sinh viên thuở ấy không bằng con đường xuất bản. Tôi đã chép tay và có những chỗ không giống với văn bản này. Ngay cả cái đầu đề cũng sai lạc. Đến khi gặp Bằng Việt mới đây thôi, tôi hỏi anh: "Nghĩ lại" hay "Lại nghĩ"? Bằng Việt nói: "Nghĩ lại chứ...". Thế có nghĩa là đã từng có : Nghĩ đi... rồi! (đọc tiếp)


Vương Cường - Đọc tập thơ Hát chẳng theo mùa

Chung — Viết bởi quangnv @ 23:06

TỔ HỢP ÂM THANH YÊU,

THỈNH THOẢNG
VÚT LÊN

GIỌNG SOLO LẤP LÁNH

VƯƠNG CƯỜNG

(Đọc tập thơ Hát chẳng theo mùa,

NXB Hội nhà văn 2009

của Hoàng Đình Quang
)

 


 


1 2 3  Sau»