Bi kịch Lê Lựu

Tôi ít có dịp giao lưu bù khú với các nhà văn ở Hà Nội. Chỉ ở tạp chí Văn nghệ quân đội là chơi với dăm bảy người. Chơi thế thôi cũng ít hiểu rõ hoàn cảnh của nhau, ngoài Ngô Vĩnh Bình, Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Khắc Trường, Nguyễn Đức Mậu... Tuy thế gặp ai cũng hồ hởi, thân thiết.
Năm 2000, tôi ra Hà Nội, gặp Lê Lựu, thấy tôi ông bảo: Ở đây, tí nữa đi uống bia nhé.
Thế rồi ông lớn tiếng mắng Trần Đăng Khoa, rằng sao giờ này vẫn chưa đến, bao nhiêu là việc, làm ăn thế à?
Khi Trần Đăng Khoa đến, tôi tưởng ông sẽ làm gì
Khoa cơ, nhưng ông lập tức ngọt nhạt ngay: (Xem tiếp)

No more champagne
