MIKI - Truyện ngắn

By

MIKI
TRUYỆN NGẮN


Cả nhà tôi ai cũng cưng Miki!
Miki là con chó đẹp và khôn. Mỗi khi ba tôi ra lệnh cho nó làm một cái gì đó bao giờ Miki cũng lặng lẽ ra chiều suy nghĩ rồi hất nhẹ mớ lông trước trán lòa xòa xuống mắt rồi mới thi hành mệnh lệnh một cách hoàn hảo. Nó biết ba tôi là ông chủ người có quyền lực tối thượng trong căn nhà này. Còn khi tôi bảo nó làm việc gì như đi lượm trái banh chẳng hạn thì nó vui vẻ làm theo ngay nhưng thường không đến nơi đến chốn. Nó hay giỡn mặt tôi!
Ba tôi bảo Miki thuộc giống chó khôn và đẹp vào hàng nhất thế giới. Một ông bạn người nước ngoài là đối tác liên doanh với Tổng công ty do ba tôi làm giám đốc đã cất công  lùng mua mãi tận đâu ấy xa lắm làm quà biếu cho ba. Lúc đầu tôi nghĩ dù sao thì nó cũng chỉ là con chó vì có lần nó đã thượng lên gối của ba mà... tè! Nhưng ít lâu sau cả nhà tôi phải công nhận là nó khôn và chính thức coi nó như thành viên trong gia đình. Ai đi về cũng hỏi Miki trước nhất và bao giờ cũng nhận được sự niềm nở vô điều kiện của nó!
Gia đình tôi ba mẹ và tôi giờ có thêm Miki là bốn thành viên!
Tôi quên còn một người nữa đó là dì Tám người giúp việc cho chúng tôi. Dì Tám ở dưới quê tôi cũng chẳng biết tỉnh nào. Tôi chỉ thấy dì như cái bóng trong nhà lờ mờ nhưng chỗ nào cũng thấy dì hiện diện. Ngoài công việc lau nhà giặt ủi cơm nước... cho cả nhà dì Tám còn có một nhiệm vụ đặc biệt do ba tôi giao là tắm cho Miki và đến bữa cho nó ăn. Ba nói rằng một người cho Miki ăn thôi để nó khỏi ăn tạp tránh người ta đánh bả. Con chó khôn thiệt đôi khi tôi thấy nó cũng nũng nịu không chịu ăn như là muốn làm khó cho dì Tám. Có lẽ nó cũng biết dì là người ở làm công trong nhà chúng tôi.
Tết dì Tám xin về quê ăn Tết với các con của dì. Ba mẹ tôi lo tiền công và quà cáp cho dì chu đáo rồi dặn dì nhớ lên sớm. Trước khi về dì Tám cúi xuống vuốt mớ lông trắng bốp của Miki rồi mới ra cổng!
Bữa chiều hôm ấy mẹ tôi lấy cơm và thịt cho Miki ăn. Con chó đứng trước đĩa thức ăn rồi nhìn chúng tôi ngờ vực. Nó khẽ rít lên những tiếng nhỏ trong cổ họng rồi lui vào góc phòng không chịu ăn. Mẹ tôi thông báo tin này cho ba tôi ông ngồi váo bàn ăn lắc đầu: chắc nó còn no! Tôi cũng nghĩ thế!
Chiều hôm sau tôi đi học về Miki vẫn nhảy ra quấn lấy chân tôi như thường lệ nhưng đến bữa vẫn không chịu ăn. Ba tôi bảo: kệ nó đói khắc phải ăn! Tôi cũng nghĩ thế!
Hôm sau hôm sau nữa Miki vẫn không chịu ăn mẹ tôi bảo hay nó ốm? Nhưng không nó vẫn niềm nở với mọi người! Đến ngày thứ năm con Miki bắt đầu uể oải nó gầy đi không còn cái vẻ tinh quái nữa. Mẹ tôi phàn nàn với ba:
-Nó nhớ chị Tám! Tại anh biểu để một mình chị Tám cho nó ăn! Giờ thì... chỉ có chị Tám cho nó mới ăn!
Ba tôi bưng đĩa thức ăn cơm trắng và thịt bò xào thơm phức đặt trước mũi Miki. Nó hít hít một lúc tôi thấy nước miếng nó ứa ra. Nhất định nó phải ăn tôi nghĩ trong bụng! Nhưng Miki nằm xuống hết nhìn ba lại nhìn đĩa thức ăn rồi ngoảnh đi chỗ khác! Ba tôi quát lên: Đúng là ngu như chó!
Hôm sau nữa thì chúng tôi cuống lên thật sự. Miki đã nằm bẹp xuống sàn nhà ba tôi dúi đĩa cơm thịt vào miệng nó nhưng con chó dứt khoát lắc đầu thụt lùi. Ba tôi ghé sát vào tai Miki:
-Tao lạy mày chó ơi! Ăn đi lấy một miếng! Mày mà chết thì...
Tôi thấy Miki vẫn nằm im nước dãi và nước mắt nó chảy ra dàn dụa nhìn đĩa cơm nhưng vẫn không ăn. Ba tôi quay sang mẹ:
-Đi rước ngay chị Tám lên!
Nhưng không ai biết nhà dì Tám ở đâu!
Đến ngày thứ mười thì con Miki chết! Ba tôi mẹ tôi và tôi đều buồn lắm!
Hai hôm sau trong lúc ba mẹ tôi đi vắng thì dì Tám lên. Dì có quà cho tôi là một xâu bánh tét nhân dừa. Trong lúc bóc bánh cho tôi ăn dì hỏi:
-Ủa Miki đâu rồi mà không thấy nó ra mừng dì hả em?
Tôi dẫn dì Tám ra góc vườn chỉ vào nấm đất nhỏ nhoi nơi tôi chôn Miki. Dì ngồi xuống bàn tay vỗ nhẹ lên mộ Miki an ủi nó. Tôi kể cho dì nghe những gì đã xảy ra với Miki. Nghe xong dì ngẩng lên nhìn tôi tôi thấy những giọt nước mắt lăn trên má dì vỡ ra!

More...

Phiên chợ Tết cuối cùng- truyện ngắn

By

PHIÊN CHỢ TẾT CUỐI CÙNG
truyện ngắn của
HOÀNG ĐÌNH QUANG

Cho đến tận bây giờ đã hơn ba mươi năm qua rồi nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ đinh ninh rằng tiết Đại hàn phải rơi vào ngày hai mươi sáu tháng Chạp dù rằng lịch thiên văn không hẳn năm nào cũng vậy. Đó là một ngày gió rét xẻo da cắt thịt mưa phùn giăng như bột muối trắng trời còn con đường đất đỏ chen lẫn đá cuội từ nhà tôi ra chợ Ba Hàng lép nhép bùn. Ngày hai mươi sáu tháng Chạp có thể gọi là hăm sáu Tết được rồi là ngày mà chợ Ba Hàng họp phiên cuối cùng trong năm. Phiên này ai mua gì bán gì thì cũng cố mà mua mà bán cho bằng hết bằng đủ... Đúng ra thì còn một phiên nữa họp vào ngày hăm chín nhưng là chợ xép (phiên của chợ Đồn Sơn Cốt chuyển ra) lại cận quá rồi năm nào tháng thiếu hai chín bắt làm ba mươi ai bí quá chạy ra mua nắm mùi củ su hào hoặc tí dầu tí mắm mà thôi!

More...

Vừng ơi! Truyện ngắn

By

V Ừ N G  Ơ I !
Truyện ngắn
Để cám ơn các bạn đã về thăm quê tôi ngày 30-11 tôi xin đưa lại truyện ngắn này lên đây - một truyện tôi viết về làng quê Sơn Cốt của tôi. (HĐQ) 
_______________________
Cả nhà tôi đang ăn cơm chợt con chó vàng hực lên một tiếng xù lông cổ lao vọt ra cổng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng Lộc cháu tôi đã vút qua bậu cửa miệng thét lạc cả giọng:
- Chó !
Đúng lúc ấy tiếng con vàng oai vệ và hung dữ nhằm vào cái bóng lù mù xù xì như một con bù nhìn di chuyển chậm chạp vào giữa sân. Nó lao tới tính ăn tươi nuốt sống cái bóng bù xù đó nếu như không có thằng Lộc cho một cú song phi ngoạn mục vào mạng sườn. Mẹ tôi chống đũa thở dài:

More...

Truyện ngắn - Bên kia bờ nhan sắc

By

BÊN KIA BỜ NHAN SẮC.

Truyện ngắn 

Người đàn bà ấy có được một nhan sắc trời cho. Không biết đem dùng vào việc gì nàng băn khoăn suốt một thời thiếu nữ. Đam mê và ảo vọng khiến nàng mắc phải căn bệnh trầm cảm. Nàng trở nên trầm mặc tự tôn căm hận lược gương. Căm hận cả bóng mình mỗi khi trời sụp tối.

More...

Vàng - Truyện ngắn

By

VÀNG


Truyện ngắn
 

Cả nhà tôi sắp ăn com chiều thì có khách. Mở cửa tưởng khách nào hóa ra Ba Thành từ Cao Lãnh lên. Có đến mấy năm nay anh em không gặp nhau tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên.

- Trời! Chú Ba vô nhà đi!

Thấy Ba Thành cứ đứng xớ rớ với chiếc cặp to tổ chảng và đôi giày đen bóng ngoài cửa vợ tôi giục:

- Cứ mang giày vô chú Ba!

Vợ tôi là người xưa nay kiên quyết bảo vệ cái sàn nhà của mình mà bữa nay tươi cười vậy chứng tỏ cổ rất quý khách. Ba Thành lúi húi tháo giày rồi rón rén bước vô nhà ghé mông ngồi xuống mép ghế salông. Tôi mời:

More...

Mùa chim ngói - Truyện ngắn (tiếp theo)

By

MÙA CHIM NGÓI
 Truyện ngắn

 

(Tiếp theo và hết)

 

Người vừa kể đó là một phụ nữ đến bốn mươi khuôn mặt gầy gò khắc khổ. Ông Tiệp chống tay ngồi dậy ngượng quá khi thấy bộ quần áo đang mặc không phải của mình.

- Không sao đâu cụ và chị ạ. Tôi thật làm phiền gia đình.

Cụ già vuốt chòm râu thưa:

- Phiền phức gì bác chớ phải cả nghĩ. Con người với nhau thấy bác bị tai nạn chúng tôi cũng phải giúp chứ. Mà tôi hỏi không phải bác người đâu ta? Đi có việc gì thế?

- Nói giấu gì cụ tôi người bên Phổ Yên về nghỉ hưu rồi. Được rỗi rãi sang thăm anh bạn ngày trước cùng ở bộ đội trong Nam...

More...

Mùa chim ngói - Truyện ngắn

By

 MÙA CHIM NGÓI

 Truyện ngắn

 

Gần sáng im gió.

Sương móc xà xuống giăng trắng ngoài cửa sổ. Tiếng thằng cháu nội ọ ẹ ở đầu buồng bên kia làm ông Tiệp thức giấc. Mà chả cứ phải có tiếng động gì cữ này ông thấy ê ê ở thắt lưng ở mạng sườn là thôi không sao ngủ được nữa. Già mất rồi!

Ông ngồi dậy quờ chân tìm dép khoác cái áo đại cán cũ lịch kịch mở cửa. Sương lùa vào lạnh toát. Ngẩng dòm trời toàn một màu trắng đục chẳng thấy bóng dáng trăng sao. Hanh rồi đây!

Đi đái xong ông vào bếp nhóm lửa bắc siêu nước. Rồi ông ra đầu hồi xách cái lồng chim ngói vào thắp ngọn đèn tọa đăng đặt giữa nhà. Lẳng lặng ông bắt từng con chim mồi lấy kim chỉ nhíp hai mí mắt nó lại. Con chim đã bị mù ông vừa khâu xong tám cái mắt chim thì siêu nước cũng sôi. Ông pha một ấm chè vừa ngấm thơm nưng nức.

Vừa kề tách nước vào miệng ông Tiệp ngẩng nhìn lên giật mình bắt gặp cái đầu bù xù rụt lại với cặp mắt trố và hàm răng trắng lóa của thằng Mậu. Biết là thằng Mậu mà ông vẫn cứ giật mình bao nhiêu lần rồi. Nó sà xuống cạnh bếp hơ hai bàn tay vào lửa cười suýt soa:

- Rét quá bố nhỉ!

More...

Lời nguyền trong bóng tối - truyện ngắn

By

LỜI NGUYỀN TRONG BÓNG TỐI!

Truyện ngắn

 

Trần Diêu tuổi hợi. Khi mới đầy tháng người cha đi xin số tử vi ông thầy phán:

- Người này than cư cung thê có số nhờ vợ. Phải cái yếu đuối đau khổ về đường tình duyên.

- Nhờ thầy coi dùm cái nghề nghiệp về sau này của cháu! Ông bố năn nỉ.

- Bởi yếu ớt lại hay u sầu nên khó làm được công việc mạnh mẽ. Nếu cố gắng cũng có thể thành đạt e mạng mỏng. Nhà ông nên cho con theo nghề nhã nhạc hay nói chung là theo nghiệp nghệ thuật văn chương...

Quả nhiên đến năm hai mươi tuổi Trần Diêu vẫn chưa chịu trổ mã. Sức học cũng thường chẳng tỏ ra có năng khiếu gì. May nhờ người bà con giới thiệu bảo lãnh nên chàng được nhận vào trường điện ảnh học làm đạo diễn. Sau mấy năm theo đuổi đèn sách chàng cũng tốt nghiệp ra trường. Cầm tấm bằng đạo diễn cinéma Trần Diêu về đầu quân cho hãng Libéra một hãng phim đang nổi tiếng bởi có nhiều nhà đạo diễn quay phim diễn viên đào kép lừng danh cả nước.

More...